Mười mấy năm Phước quen cảnh ấy. Thế mà vẫn cứ bâng khuâng. Anh từng nghĩ, có thể chẳng ga nào vừa lãng mạn, vừa hiểm trở như nơi đây. Bên này núi dựng, bên kia vực sâu. Mùa mưa sạt lở. Mùa nắng nóng tưởng bỏng cả đôi tròng mắt. Ga nhỏ lọt thỏm, ít người qua lại, đêm xuống râm ran tiếng côn trùng và